Nghề mò trai trên dòng sông Thương

Bắc Giang – nơi tụ cư và chia cắt bồi đắp phù sa bởi các con sông lớn như Sông Cầu, sông Thương, sông Lục Nam. Trong đó phần nhiều sự có mặt của các làng quê bên bờ sông Thương đã góp phần làm nên sự phong phú và đa dạng bên dải đất phù sa màu mỡ vốn có.

Trong sự đa dạng đó không ít nghề mưu sinh đã được hình thành và phát triển ngay trên dòng chảy nặng phù sa này. Nhưng trên hết có một thứ nghề mưu sinh nhọc nhằn và nguy hiểm mà có lẽ ít ai biết đến, ấy là nghề lặn dưới lòng sông Thương. Cái nghề đã có từ lâu đời theo đúng nghĩa là xuống dưới đáy sông bắt con trai, con vầu – một loại thủy sinh sống dưới đáy sông đem về bán để trang trải cuộc sống.

Trải qua thời kỳ hoàng kim, cuộc sống của những cư dân vốn sống bên bờ sông Thương giờ đây đã có nhiều thay đổi. Những con trai vầu không còn chỗ đứng trong nhu cầu đời sống nữa. Nên nghề mò trai giờ đây chỉ còn một số ít người còn tiếp nối và hành nghề như một thói quen. Dọc theo bờ sông Thương trong những buổi chiều tà hay sớm bình minh, ta vẫn luôn bắt gặp các ống tre lững lờ trôi trên mặt nước cùng sự ngụp lặn của những người được coi là “rái cá” trên sông.

Thôn Tiên La, xã Đức Giang, huyện Yên Dũng là điểm dừng chân đầu tiên của chúng tôi. Nằm trên giữa sông Thương và sông Lục Nam, nơi có con đê Ba Tổng nổi tiếng Bắc Giang một thời. Ngôi làng này được mệnh danh là làng của những “rái cá” bởi trong làng có rất nhiều đàn ông quanh năm sống bằng nghề ngụp lặn trên sông.

Khác với nghề chài lưới, đánh bắt tôm cá đi trên ghe, thả lưới, nghề mò trai đặc thù chỉ có lặn dưới đáy sông. Có lẽ bởi vậy mà những người làm nghề mới tếu táo gọi nhau bằng một cụm từ đặc biệt: Cái nghề “ăn cơm cạn, sống dưới đáy sông”.

Bình minh trên dòng sông Thương cho mọi người một ngày mới bắt đầu. Trong cái nắng vàng rực rỡ của ngày cuối thu, những con nước chảy nặng phù sa vẫn trong mát, hiền lành vắt ngang tô điểm thêm nét đẹp cho vùng quê Yên Dũng. Hình ảnh những con đò nhỏ dọc ngang trên dòng sông sẽ luôn là nhịp cầu nối liền hai bờ sông Thương phần nào bớt cô quạnh vốn có của cuộc sống nơi đây.

Những con người như ông Đỗ Văn Hùng, anh Ngô Văn Đồng, Nguyễn Văn Minh là hiện thân những thế hệ đi trước của Tiên La, Đức Giang hay Thuận Lý. Họ là những mảnh ghép tiếp nối cho đời sau cái nghề đã đi qua từ tuổi thơ cho đến lúc trưởng thành vẫn thủy chung gắn bó và song hành với họ. Dòng Thương như càng yên bình hơn xanh trong hơn nhưng cũng không ít trầm tích và huyền bí. Giờ đây đã thực sự là bến đỗ neo đậu bình an cho những thân phận như đã được sinh ra bên dòng sông êm đềm chảy mãi và không ngừng nghỉ.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s