Đường hầm cổ Đà Lạt

Ngày nay, vùng núi đồi được trả lại nguyên sơ một màu xanh tươi mát, nhưng người dân cao nguyên Langbiang vẫn thỉnh thoảng cảm thấy như thiếu một thứ gì rất quen thuộc từ quá khứ vọng về. Đó là âm thanh của tiếng còi tàu xe lửa, tiếng leng keng của nhà ga đáp trả.

Cao hơn 1.500m so với mặt nước biển, cao nguyên Langbiang không chỉ được thiên nhiên ưu đãi, khí hậu ôn hòa và phong cảnh thơ mộng như tranh, mà ít ai biết được nơi đây còn lưu dấu tuyến đường sắt độc đáo, cùng với hệ thống các đường hầm, nhà ga xe lửa được đánh giá là hiện đại và quy mô ở Đông Dương vào đầu thế kỷ 20.

Năm 1898, người Pháp đã cho nghiên cứu xây dựng tuyến đường sắt đi từ Tháp Chàm lên Đà lạt, nối liền đồng bằng ven biển với vùng đất cao nguyên. Nhưng với địa hình hiểm trở, các kỹ sư người Pháp đã cố công thiết kế đường ray xe lửa có hình răng cưa để khi vận hành ăn khớp với bánh xe được gắn dưới đầu tàu.Tuyến đường sắt có bánh răng cưa này được đáng giá là cổ nhất và độc đáo nhất ở nước ta.

Đáng tiếc là sau thời kỳ đất nước được thống nhất, đường ray độc đáo này đã bị tháo dỡ . Đoàn chúng tôi đã dành thời gian lần theo tuyến đường xe lửa này để tìm hiểu, nhưng dấu tích của nó hiện nay gần như không còn nữa.. Vì thế, Thụy Sĩ hiện nay được xem là nước duy nhất trên thế giới còn sở hữu đoàn tàu xe lửa chạy bằng hơi nước với hệ thống bánh răng cưa “độc nhất vô nhị”. Đó là tuyến đường xe lửa lên đỉnh núi Alpes (An-pơ)

Duong ham co_Da Lat.2

Ngày nay, vùng núi đồi được trả lại nguyên sơ một màu xanh tươi mát, nhưng người dân cao nguyên Langbiang vẫn thỉnh thoảng cảm thấy như thiếu một thứ gì rất quen thuộc từ quá khứ vọng về. Đó là âm thanh của tiếng còi tàu xe lửa, tiếng leng keng của nhà ga đáp trả.

Vào thời hoàng kim, ga Trạm Hành là một trong những nhà ga hiện đại và có quy mô nhất của tuyến đường sắt từ Tháp Chàm lên Đà Lạt. Vào những năm  đầu thế kỷ 20, các công trình xây dựng bằng vật liệu xi măng cốt thép được xem là hiện đại, tiêu biểu cho cuộc sống văn minh đô thị. Giờ đây, khó có thể  hình dung ra được phế tích hoang tàn này, xưa kia là hệ thống nhà ga bề thế hoành tráng. Những bức tường xi măng loang lỗ mặc cho sự bào mòn của thời gian. Thậm chí cả vết đạn lưu lại trên tường cũng vô tình mà hữu ý làm chứng nhân cho lịch sử đã trải qua bao sự biến động và thăng trầm.

Nhìn những bức tường kiên cố, những tảng đá, viên gạch được sắp xếp xây dựng một cách kỹ thuật, mặc cho rêu phong tàn phá nhưng vẫn đứng vững với thời gian, chúng tôi không khỏi khâm phục trước trình độ xây dựng của người Pháp cách đây 100 năm. Trong lòng dâng lên một niềm tiếc nuối khi những công trình vang bóng một thời giờ chỉ là phế tích dần dần mai một.

Theo tư liệu còn lưu lại, tuyến đường xe lửa đi từ Tháp Chàm lên Đà Lạt nối liền nhà ga Trạm Hành và Ga Cầu Đất qua tất cả 5 hầm, 46 chiếc cầu bắc qua vực và 14 nhà ga.

Vừa đi vừa tìm lối vào đường hầm, cỏ dại mọc cao quá đầu khiến chúng tôi gặp không ít khó khăn. Nhưng bất ngờ hơn cả là cách “đón khách” của các “cư dân” trú ngụ trong hầm. Có lẽ người Pháp cũng không ngờ được, sau gần một thế kỷ, đường hầm mà họ đã cố công xây dựng giờ đây trở thành thiên đường lý tưởng cho loài dơi.

Duong ham co_Da Lat.3

Trong số năm đường hầm, chỉ có đường hầm số 1 ở đèo Ngoạn Mục dài 90m được đục xuyên núi, những đường hầm còn lại đều được đúc bê tông. Theo năm tháng, lòng đường giữa hầm đã bị sụt trũng ứ đọng sình lầy, chúng tôi men theo đường gờ hai bên hầm để tiến vào. Vòm của đường hầm bề thế dường như vẫn giữ được tình trạng nguyên vẹn, lòng hầm là một đường dài tối đen sâu ngút, xa xa đầu kia chỉ là một vòm sáng lờ mờ, chúng tôi không giấu được sự ngần ngại,vì  không biết còn loài “cư dân” lạ nào tạm thời trú ngụ nơi đây không?

Tiếp tục đi sâu vào đường hầm mong tìm được đoạn đường ray  ngày xưa,  nhưng chẳng còn một dấu tích nào cả. Giờ chỉ là con đường đất, chỗ trồi sụt, chỗ sình lầy, mà trong khoảng chừng ấy thời gian, ít có người lưu tâm bảo dưỡng. Ngoài sự xuống cấp của nền đường hầm, căn hầm và cấu trúc của nó vẫn còn hoàn hảo đến từng chi tiết…

Ngoài chỗ tránh tàu, các chi tiết như đường rãnh thoát nước, lỗ thoát khí cũng được tính toán xây dựng kỹ lưỡng. Vào thời điểm bấy giờ, kỹ thuật xây dựng đường hầm của Pháp đã rất tân tiến, các chi tiết bên trong đường hầm của 100 năm trước vẫn có nhiều nét tương đồng như kỹ thuật xây dựng đường hầm ở thời hiện đại. Tường hầm vẫn giữ vững kết cấu rắn chắc, dường như không có dấu hiệu hư hại của thời gian.

Men theo đường gờ để đến được đầu hầm bên kia, thật thú vị khi bắt gặp sự vội vã của một số sinh vật sống trong đường hầm bất chợt có khách viếng thăm. Đoạn cuối đường hầm ngập đầy nước không hề có dấu hiệu báo trước, cũng như chẳng ai ngờ được nằm trong lòng đất trên đồi núi cao nguyên lại có loài sinh vật chuyên sống trong môi trường nước hiện diện nơi đây.

Duong ham co_Da Lat.4

Đường hầm chỗ tối chỗ sáng, dơi vẫn không ngừng bay tán loạn trên đầu trong lúc chúng tôi phải bám vào tường để dò dẫm từng bước, có lẽ cái cảm giác này vẫn không thua kém gì những chuyến  khám phá hang động bí ẩn trong lòng đất. Bất cứ một cuộc chinh phục nào cũng có sự mạo hiểm và tò mò trong đó, nhưng với việc khám phá con đường hầm bỏ hoang này đem lại cho chúng tôi nhiều cảm xúc khó tả.

Ra khỏi đường hầm, chúng tôi chứng kiến cảnh sắc hoang vu không khác gì so với đầu hầm bên kia. Nếu không có lời giới thiệu của anh Tùng, người dẫn đường cho chúng tôi có lẽ rất khó hình dung quang cảnh nơi đây vào thời hoàng kim của nó.

Cố gắng lùa hết đám dây leo cỏ dại phủ kín trên đầu đường hầm mong tìm được 1 dòng chữ hay bảng tên của công trình này , nhưng  mọi nỗ lực đều vô vọng

Rời khỏi đường hầm đầu Cầu Đất, một chút ngậm ngùi như vẫn còn đọng lại, chúng tôi tiếp tục hành trình lần theo tuyến đường xe lửa ngày trước để đến trạm ga Cầu Đất.

Cũng giống như những địa điểm chúng tôi đã ghé qua, trạm ga Cầu Đất cũng cùng chung số phận như thế. Một công trình bê tông bề thế, được thiết kế hài hòa cân xứng, dù thành quách rêu phong loang lổ vì sự tàn phá của thời gian nhưng vẫn không giấu được đường nét hiện đại và quy mô của nó. Trạm Cầu Đất xứng tầm là một trong những công trình dịch vụ tân tiến trên tuyến đường sắt Tháp Chàm – Đà lạt lúc bấy giờ.

Giờ đây, mặc dù những gì còn sót lại chỉ là phế tích trơ trụi cùng với tháng năm, nhưng chúng tôi cũng cảm thấy an ủi, vì may mắn một điều rằng, cao nguyên Langbiang vẫn còn lưu giữ những dấu tích một thời để những người con hôm nay có được cơ hội nhìn về quá khứ.

Thời gian cứ mặc trôi qua, những dấu tích một thời vẫn lặng lẽ hiện diện như một phần của cuộc sống hôm nay bởi một điều đơn giản, ký ức là điều mà những con người nơi đây không dễ dàng quên lãng

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s