Người hồi sinh trang làng Sình

Nhà nghệ nhân Kỳ Hữu Phước nằm trong một con ngõ nhỏ ở làng Sình. Cuối ngõ là con sông Hương chảy ngang qua. Bao nhiêu năm ông vẫn bám trụ mảnh đất ông cha và cùng với nó, ông đã khôi phục lại tranh làng Sình – một loại tranh cúng nổi tiếng một thời ở cái làng này.

Nếu như Hà Nội nổi tiếng với tranh thờ Hàng Trống, vùng đất Kinh Bắc nổi tiếng với tranh dân gian Đông Hồ thì ở dải đất miền Trung, người dân lại gắn bó và quen thuộc với tranh làng Sình – một dòng tranh vừa đựng cả yếu tố tâm linh lẫn yếu tố dân gian. Trong đời sống tâm linh người dân xứ Huế, từ lâu tranh làng Sình đã trở nên gắn bó, thân thuộc đặc biệt mỗi khi tết đến xuân về. Trên mâm đồ lễ, bên cạnh tiền vàng, hoa quả…  không thể thiếu những bức tranh như thế này. Đề tài tranh Sình có ba thể loại chính là tranh nhân vật, tranh súc vật và tranh đồ vật. Trong đó tranh thế mạng là nội dung đặc trưng và quan trọng nhất. Sau khi cúng xong, những bức tranh thế mạng này được hóa cùng với vàng mã mang theo mong muốn được bình yên, khỏe mạnh của gia chủ.

Nhìn thoáng qua có thể nhiều người thấy tranh làng Sình khá tương đồng với Tranh Đông Hồ. Tuy nhiên Điểm khác biệt và độc đáo của tranh làng Sình là ở mục đích thờ cúng và được đốt đi sau khi cúng.

Theo TS Phan Thanh Bình, tranh làng Sình đã có lịch sử ra đời khoảng 400 năm, có nhiều điểm độc đáo, rất Huế và không thể bắt gặp ở các dòng tranh khác.

Các công đoạn làm tranh làng Sình khá giống với làm tranh Đông Hồ đều dùng bản khắc để in tranh, sau đó tô màu, điểm nhãn. Vì thế, từ trước tới nay thứ có giá trị và ý nghĩa nhất là những tấm bản khắc. Bản khắc tranh làm từ gỗ mít. Từng đường nét cần chau chuốt, cầu kỳ và tinh xảo. Một trong những điểm độc đáo chỉ thấy ở tranh làng Sình nằm ở cây bút vẽ. Không phải là những loại bút lông thường thấy, những chiếc bút dùng tô màu tranh được làm từ chính sản vật tự nhiên của quê hương. Tìm những bụi cây dứa dại, lấy phần rễ trên mặt đất về phơi khô, lột vỏ chừa phần ruột trong để làm thành chổi. Tùy từng kích cỡ vật liệu khác nhau sẽ cho ra các loại bút to nhỏ khác nhau.

Làm nên sự tươi tắn gần gũi của tranh làng Sình phải kể tới màu sắc được pha chế rất công phu. Mài gạch non trộn thành bột. Đây là cách chế biến ra màu cam trên các bức tranh. Nguyên liệu làm ra màu cam là loại sẵn có nhất trong các loại màu sắc làm tranh.

Chia tay làng Sình, hình ảnh người nghệ nhân cặm cụi bên bản khắc, giấy vẽ vẫn in đậm trong tâm trí chúng tôi. Làng Sình có lẽ sẽ chỉ còn được biết đến với hội vật truyền thống nếu như không có người yêu nghề và tâm huyết với nghề tranh bao đời như ông Phước. Với những nỗ lực giữ nghề và truyền nghề của ông và những người con của làng, hi vọng rằng cái tên tranh làng Sình sẽ luôn hiện hữu trên bản đồ sản vật Việt Nam.

Advertisements

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s